Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Hà Nội ơi


Hà Nội đẹp và thiêng liêng lắm. Bước chân đến Hà Nội là cả một khung trời rộng lớn, mới mẻ và nhiều điều thử thách cho nhiều người và đặc biệt là một đứa con gái quen với sự bao bọc của cha mẹ như mình. Ngày rời khỏi nhà để đi học trời cũng mưa lạnh. Khi thu xếp ổn thỏa mọi chuyện bố mẹ quay về mà nước mắt ràn rụa. Khóc không thành tiếng khi nhìn mẹ mắt đỏ hoe quay đi. Một nỗi cô đơn dâng lên trong người với những tháng ngày mới mẻ sắp tới, cuộc sống tự lập.

Rồi thời gian trôi, cuộc sống, việc học, hoạt động xã hội cuốn mình đi. Năng động và tích cực, vui tươi và hòa đồng, ai cũng yêu mến và ưu ái dành lời khen cho mình, nhưng đâu đó trong những lúc trở về nhà, một nỗi niềm dâng trào không diễn tả hết.

Những lần về thăm nhà, trời cũng mưa.

Thời gian và sự phấn đấu của mình cũng đã được đền đáp với những kết quả đáng mong đợi. Bố mẹ vui và tự hào, nhưng không thể hiện cho mình biết. Luôn động viên và cho mình những lời khuyên bổ ích, luôn lo cho mình nhiều thứ mà mình cũng không biết. Thật sự không thể rời xa vòng tay bố mẹ sao?

Với sự bao bọc kín kẽ như vậy, bước ra xã hội, mình thấy bỡ ngỡ. Những mối quan hệ lướt qua nhau, sự gặp gỡ của chúng ta như là sự vô tình, hay là một cái duyên. Với biết bao nhiêu mối quan hệ, sự va vấp trong cuộc sống đầy rẫy khó khăn này, mang đến cho mình một niềm đau, nhưng cũng là liều thuốc thức tỉnh cho những gì gọi là niềm tin và lòng tốt. Đặt nhầm chỗ hay nghĩ rằng xung quanh đều là những người tử tế.

Mình luôn nghĩ và tự hào rằng mình đều được quen và giao lưu với những người tốt. Nhiệt tình và thấu hiểu, nhưng có người đã dặn mình, nói mình hãy nhớ: Kẻ thù luôn ở xung quanh. Đúng nhỉ. Thần Kim Quy cũng từng bảo An Dương Vương như vậy mà. Mình không phải “trái tim lầm lỡ để trên đầu” mà mình quá tử tế để được xã hội gửi lại những cơn gió như mưa bão, táp vào mặt. Để rồi nhận ra, à, ta đang được học những bài học mà chẳng trường lớp nào dạy cả đâu đấy.

Hà Nội chẳng phải của riêng ai, nhưng sao ai đi xa cũng nhớ về Hà Nội.

Hà Nội ơi, yêu Hà Nội mất rồi. Lạc trong từng con phố cổ với những suy nghĩ miên man trên từng mái ngói, tường rêu, từng ước ao xách máy ảnh, đi bộ và chụp tất cả những gì lọt vào tâm trí.

Hà Nội ơi, yêu Hà Nội vì đã gặp ta lúc ta biết rung động hay Hà Nội quá tình trên từng chiếc lá, hàng cây, con đường dọc dài theo từng nỗi nhớ, từng chuyến đi mê mải tìm đường. Yêu Hà Nội trên những nụ hoa chớm nở trong ngày gió đông về, những ánh sáng cho ta lung linh huyền ảo.

Hà Nội ơi, mỗi khi thu về gió se lạnh, chầm chậm dọc Hồ Gươm, nhẩn nha với kem chanh bạc hà, ta yêu lắm cơn gió khẽ lướt qua mái tóc, rơi xuống mặt hồ xanh ngắt và gợn lên từng nhịp sóng nhỏ.

Hà Nội ơi, những chiều Hồ tây lộng gió, nhớ mãi nhé bóng tà áo dài trắng ta từng e ấp và chót yêu.

Hà Nội ơi, thời sinh viên mộng mơ, ta gửi gắm trên từng cành phượng vương trên cửa sổ nơi ký túc xá ghi dấu thời gian miệt mài với những phấn đấu. Những bậc cầu thang dẫn ta đến với bạn bè, thầy cô, tình yêu thương đáng trân trọng của mỗi đời người.

Hà Nội ơi, yêu Hà Nội đã lưu giữ những con người với niềm đam mê hoài cổ. Những tiếng động cơ, vệt khói của chiếc xe gắn kết mọi người. Yêu Hà Nội vì có những người đã cho ta tận hưởng cảm giác Phiêu trên từng cây số, những cung đường tuyệt đẹp lần đầu tiên ta được đặt dấu chân. Ít thôi, nhưng đủ khiến cho đam mê trong ta duy trì ngọn sáng.

Cảm ơn những người mà ta đã gặp, cảm ơn những tình cảm mà họ dành cho ta. Yêu thương và nghi ngờ, dù tốt hay xấu nhưng đều làm ta trưởng thành, làm ta lớn lên cùng nơi ta yêu dấu.

Nhiều khi lời nói chỉ là hình thức, quan trọng là hành động và thái độ dành cho nhau. Nhưng nhiều cảm xúc quá, không nói được nên lời nên đành viết ra dành cho mọi người.

Chẳng biết viết cái gì cả. Ý tứ lộn xộn, câu cú lê thê, cụt lủn. Cảm xúc như ở ngay đây nhưng cũng như tận nơi xa thẳm. Chỉ là muốn gửi đến lời tạm biệt, cảm ơn và xin nhớ về nhau.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Rỗng

Chỉ còn 2 ngày ở Hà Nội. Không biết nói gì, nghĩ gì nữa. :(

[Review] phim "Áo lụa Hà Đông"

Khi xem xong bất cứ một bộ phim nào đó, hoặc đọc xong một cuốn truyện gì đó, ai cũng có những cảm nhận riêng cho mình. Nhưng cứ mỗi lần như thế, sẽ là hàng trăm cái review sao. Mình cũng vậy thôi, mỗi lần trải qua những cung bậc cảm xúc khác nhau, sống cùng từng số phận nhân vật khác nhau, mình cũng có những cảm nhận riêng cho bản thân, nhưng làm sao có thể viết hết ra được. 


Hôm nay xem "Áo lụa Hà Đông", có lẽ là một thiệt thòi quá lớn với mình. Đến bây giờ mới được xem một tác phẩm tuyệt vời đến thế. Đối với mình, bộ phim là một bài ca ca ngợi về chiếc áo dài truyền thống quý giá của Việt Nam. Nhưng sâu thẳm trong đó là những giá trị sâu xa cho mỗi con người. Những giá trị đó được đặt trong bối cảnh chiến tranh, loạn lạc, chia ly, máu và nước mắt, điều đó càng làm hình ảnh giá trị nhân văn của chiếc áo dài và phẩm chất của người phụ nữ được tôn vinh. Theo tư duy thông thường, mỗi một bộ phim thường là kết thúc có hậu, ở hiền sẽ gặp lành, kẻ ác bị trừng trị, mọi người đoàn tụ và hạnh phúc. "Áo lụa Hà Đông" lại là một cái kết mở cùng với sự chia ly, chết chóc. Có lẽ diễn ra trong thời kỳ toàn dân đều khổ nên không thể có một cái kết như ý muốn. 


Xem phim, mình bị cuốn theo từng nhịp sống qua ngày của gia đình họ. Hình ảnh người cha giữa trời mưa gió, không dám bước vào nhà, đứng mép cửa khóc và nhìn đàn con. Anh không dám đối diện với chúng, không dám đối diện với sự thật mẹ chúng sẽ không bao giờ trở về, anh đã không thể cứu được người vợ trong cơn nước dữ. Quá đau lòng. Có gì đó rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng lắm nhưng làm cho bất kỳ khán giả nào cũng rơi nước mắt. Có lẽ chính cái kết "chưa có hậu" này mới là cái để mình suy nghĩ sau khi xem phim và viết ra những dòng này. Đâu phải phim gì, truyện gì mình cũng nói ra cảm nhận của bản thân đâu, riêng với "Áo lụa Hà Đông" mình muốn được viết, viết để bù cho khoảng thời gian qua không được tiếp nhận với một điều thiêng liêng như thế này. Mãi mãi mình vẫn luôn yêu thích chiếc áo dài Việt Nam. Chiếc áo dài trắng trong phim, đơn giản và trắng toát thôi thế mà sao lại đẹp đến nhường vậy. Nhìn những chiếc áo dài bay bay trong gió sẽ thấy được tâm hồn của người con gái Việt: Đoan trang. Mà đoan trang theo lời người mẹ là ngoan ngoãn, hiền lành, trong sạch, đứng đắn. Chiếc áo dài đi học của 2 cô con gái được may lại từ chiếc áo dài lụa Hà Đông, đó là áo cưới của người mẹ và cũng là vật quý giá duy nhất trong nhà. Anh chồng ước ao được may cho cô vợ một chiếc áo dài, để 2 người có thể có một "đám cưới" đúng nghĩa và để thoát khỏi cảnh nghèo đói. Nhưng trớ trêu thay, ngày trước hôm định ngày cưới của họ, anh đã không cứu được người vợ từ dòng sông Thu Bồn - cũng chính là nơi nuôi sống cả gia đình anh suốt bao tháng ngày qua. 


Một đám cưới ước ao, vợ là cô dâu, xinh đẹp trong chiếc áo dài trắng, ôm bó hoa, đi trong xác pháo hồng đỏ rực phố, những đứa con cũng trong màu áo trắng tinh khôi, sạch sẽ theo bố mẹ. Nhưng hiện thực lại là đôi quang gánh đựng hến anh mang đi khắp phố bán thay vợ! 

 Có lẽ những gì cảm nhận chỉ nên đến đây để giữ một chút gì đó cho riêng mình. Vẫn còn nữa hình ảnh chiếc áo dài được lấy ra khỏi căn nhà bị cháy trong lúc cha con chạy loạn, được buộc lên cây sào và bay phấp phới trên đôi vai bé nhỏ của cô con gái, có nguy hiểm vẫn phải mang bằng được chiếc áo dài theo người. Nhưng cứ để hình ảnh đó kết phim theo đạo diễn, còn mình muốn cái kết là hình ảnh đẹp kia.

Story love: "Leo & Virgo" (updating. . .)



"Con không lấy anh ấy đâu".

Trong căn nhà nhỏ vang lên tiếng hét to của cô gái sư tử. Chưa bao giờ mọi người trong khu nghe thấy bất kỳ âm thanh nào to như thế từ trước đến giờ. Bố cô gái là con trưởng nhưng ông không gia trưởng, ông rất tâm lý và sành điệu đấy, nhưng ông rất nghiêm khắc. Không ai trong ngôi nhà này dám làm trái lời ông, không ai dám làm ngược lại những gì ông nói, thế nên trong nhà cũng chẳng bao giờ có lời qua tiếng lại bao giờ. Thế mà hôm nay. Được đà xông lên, trong lúc mọi người đang trong cơn bang hoàng, cô lại tiếp tục: Con đã khối C rồi, đủ sướt mướt văn chương rồi, giờ con lấy anh ta, để thành lũ à? Mà con có sự kiềm chế, đã có bao giờ viết văn, viết sách gì đâu, lấy anh ý về để con làm chồng à? Huhu. Nói xong, để tránh việc làm sai vừa rồi, cô nức nở khóc.

Có lẽ cũng là chuyện trăm năm, cả đời nên bố mẹ cô cũng không to tiếng với cô. Những gì cần nói bố cô đã nói rồi, giờ để cho mẹ và cô tâm sự thôi.

Hơn một tháng nữa, đám cưới của cô gái sư tử và chàng trai Xử nữ sẽ diễn ra. Chả phải ép duyên cho lắm, nhưng cô lâu nay đã thế rồi, không thích đi chăng nữa thì vẫn chấp nhận rồi có gì vui lại cười thôi. Như hồi mới đi học đại học, cô thì rất muốn ở ngoài với mấy đứa bạn, nhưng bố cô bắt cô ở KTX. Khóc chán rồi cô cũng ở KTX rồi. Thế là 4 năm, không biết ở trọ là gì, nhưng biết được bao nhiêu điều hay ho, tuyệt vời của sinh viên mà chỉ ở KTX cô mới biết được. Rồi đến khi ra trường có biết bao nhiêu điều đáng nhớ, bao nhiêu lần mấy đứa cô muốn được sống trở lại hồi đó.

Đám cưới cô gái sư tử diễn ra đơn giản nhưng vẫn ý nghĩa và xì tin. Anh cũng chiều cô khi cho cô quyết định nhiều thứ (chứ không phải tất cả). Trước đó 1 tháng, sau ngày cô khóc lóc với bố mẹ, họ đã đi chụp ảnh cưới. Cô thích chụp ảnh ở các khu vườn hoa. Anh cũng chiều cô. Hai người ra Hà Nội, đến văn miếu cho cô nhớ lại thời sinh viên mặc áo dài cuối khóa chụp ảnh, đến Hồ Gươm cho cô nhớ nhưng buổi lang thang ăn kem. Anh thì thích chụp ở lăng Bác. Cô bảo có gì đâu mà anh lại thích nhỉ. Nhưng rồi cô cũng đồng ý, đằng nào cô chả được xinh đẹp, được chụp ảnh. Rồi sau đó là Hà Giang, nơi mà cô từng khát khao được chinh phục, khám phá. Những cánh đồng hoa cải trắng muốt, những con suối rì rầm, những bộ váy dân tộc sặc sỡ. Anh chiều cô hết những gì cô muốn. Thế đó, giờ cô nghĩ đã thế rồi, không tránh được rồi thì mình cứ tận hưởng đi.

Họ dành hẳn một tuần cho việc chụp ảnh cưới này. Khi quay trở lại với công việc cô lại chẳng thèm để ý đến anh nữa. Thật ra công việc của anh rất bận, khi trở về nhà là anh phải đi công tác luôn, chỉ kịp dặn dò cô vài điều và nói sẽ gọi điện. Cô thì dạ vâng cho qua thế thôi. Những ngày này, cô lại lo chạy qua, chạy lại hai nhà, người lớn bảo gì thì làm đấy. Thật ra cô cũng chỉ chạy qua, chạy lại cho có mặt và lăng xăng vài việc chứ nhà anh đã thuê trọn gói, cô cũng chẳng phải động tay nhưng vốn từ bé, cô đã không biết nhiều về những quy tắc, những thủ tục như thế này rồi. Cô thấy tủi thân quá, anh thì đi suốt, cô thì quay như chong chóng bên nọ bên kia, hôm anh gọi điện hỏi thăm, cô đã khóc nức nở trong điện thoại chứ không to tiếng như những gì cô dự tính trước đó. Anh im lặng nghe cô khóc, rồi an ủi cô, hứa mua quà cho cô. Cô lại nín và cười, thật là trẻ con quá mà. Rồi cô bảo anh hát, anh cứ kỳ kèo vì không biết hát, nhưng rồi anh cũng thì thầm “But if you wanna cry, cry on my shoulder. . .” bài hát mà cô thích nhất. Cô thì nhắm mắt rồi ngủ quên luôn. Anh biết, thì thầm “Anh yêu em” dù biết cô chẳng nghe được rồi tắt máy. Cứ thế 10 ngày anh đi công tác là 10 đêm anh cũng ru cô ngủ, động viên cô cố gắng, xin lỗi vì không ở bên cô lúc này được. Ngày anh về, mọi việc cũng xong xuôi, còn một tuần nữa thôi là đám cưới diễn ra. Anh đưa cô đi đưa thiệp mời cưới.

Rồi ngày cưới cũng đến. Cô xinh xắn trong bộ váy cưới trắng muốt là quà tặng trong chuyến đi công tác vừa rồi của anh, rạng rỡ và hạnh phúc, đám cưới ngập tràn hoa và những bản nhạc mà cô và anh thích nhất. Đây là điểm chung mới mà hai người vừa tìm được khi chọn nhạc đám cưới. Cô thích tự thiết kế cho đám cưới của mình. Chú rể sẽ hát và đón cô dâu lên, hai người hát trọn bài rồi trao nhau nhẫn, cắt bánh, rót rượu. .. 


(updating. . .)

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

12/12/2012

Hôm nay ngày đẹp nhé, 12/12/12. Nhưng cái giờ đẹp 12h12p có ai làm gì để cho nó đẹp trọn vẹn được không nhỉ. Giờ đó người ta toàn ăn uống, nghỉ ngơi thôi. Đúng là không có gì hoàn hảo mà.

Cuộc đời cũng cứ trôi theo cái hướng tốt đẹp thật nhưng ứ hoàn hảo được. Mình cũng chẳng đòi hỏi hoàn hảo nhưng mà đang bấp bênh quá. Hic, nhiều khi nghĩ buông xuôi xừ nó rồi. Lại chả dám mà không được như thế. Mình đã có cái quái gì đâu mà đòi buông với chả nắm. 

Mình ít khi tắt máy điện thoại, càng không bao giờ dám reject cuộc gọi của họ. Thế mà hôm nay mình tắt bụp máy rồi. :(. Chả biết sao nữa, KỆ!

Mình chưa bao giờ dám đối diện với họ. Trước họ mình luôn quá bé nhỏ và yếu ớt. Nghe họ nói lúc nào mình cũng chỉ biết im lặng, lắng nghe. Cắn răng mà khóc. Mình không bao giờ nói được một lời nào trước họ. :(

Chả hiểu sao lại đam mê nhiều thứ thế nhỉ. :( Chắc mình phải dừng lại, để cuộc sống trôi tạm đã, rồi mình sẽ trở lại với những ước mơ nhỏ bé đó sau vậy. Khi mà mình có những điều kiện cần và đủ, khi mà mình không còn phải quan tâm đến những vướng bận. Mình sợ khi đó mình không còn tuổi trẻ mất. :(( Có quá muộn không? 

Mình không dám CHÁN. Hồi này mình che dấu cảm xúc tài không chịu được. Có những hôm khóc vật vã, khóc nấc lên, rồi khóc không thành tiếng, cắn răng lại . . . thế mà không ai chia sẻ, lúc sau lại cười, lại nói chuyện bình thường. Mình thuốc độc chết đi được ý. =))

Ai cũng bảo lấy chồng đi. Tó nó lấy à, có ma nào đâu cơ chứ. :(( Hôn nhân cưới xin tưởng mà dễ à, hay là chạy ra đường vơ bừa một thèng, chúng mình cưới nhau đi. :-". Ghét thật đấy. Điều tất lẽ dĩ ngẫu là để trở thành vợ chồng với nhau còn cả cái duyên phận. Yêu nhau mấy năm trời nhưng khi cưới lại là một người khác. Đời! Mà mình hiện giờ thì chả yêu ai, rồi bà bói bẩu mình chưa lấy chồng tuổi này, mấy năm nữa cơ. Hứ, thấy chưa, chồng đâu ra mà lấy, chồng đâu rồi chồng eiiii. >:P. Chết thôi, mình cũng chưa muốn yêu bi chừ. Dù rằng nhiều khi thấy cô đơn phết, muốn có đứa bên cạnh, tậm hự, ôm ôm đấy, nhưng thỉnh thoảng thôi. Cứ suốt ngày đi đâu cũng có nhau. hu hu. Không phải cả thèm chóng chán, dưng mờ. . . mình nhìn đâu cũng thấy vi khuẩn. Oa oa. Nhìn đâu cũng thấy điểm ứ chơi được của đối phương. Dù rằng mình cũng tế nhị cực kỳ đấy. Mình vẫn vui vẻ và hòa đồng mờ. Mình còn rất tôn trọng nữa cơ đấy. Những gì mình nhìn thấy, mình chỉ giữ những đánh giá đó trong lòng thoai. Rồi có khi về quên xừ luôn ý chứ. ;)) Nói chung là mình THAM, muốn lúc cần thôi, còn không thì, Tớ vẫn thích một mình hơn. Không tự kỷ hay bệnh gì đâu nhá. Chỉ là một tí cá tính dư thế. :))

Túm lại là hôm nay tâm trạng mình không ổn tí, nhưng chắc chiều nay mình vẫn phải đâm đầu vào lửa thôi. Thôi thì cứ sống những ngày mà cuộc sống đang ban tặng cho đi. Mình nhìn đời màu hồng đi nào. Đang ở mảng màu hạnh phúc đấy, xé bố cái đoạn màu xám đi nhá. :***

P/S: Sao mình không tìm thấy cái icon nào nhể. Nhìn bài toàn ký tự ngứa mắt lém. X_X Rồi còn cóc biết chọn font chữ nào cho nó nổi bừn bựt nữa ch. Ông để default cho chừa đi. Nhưng mà để chữ  LỚn choa máu. Hô hô! @@